Blogs
Khi Đà Lạt bắt đầu vào xuân
Tháng 1 ở Đà Lạt không giống mùa xuân trong trí tưởng tượng của nhiều người. Không có pháo hoa kéo dài, không quá nhiều hoa nở rực, cũng không ồn ào lễ hội. Mùa xuân ở đây đến rất khẽ, như một sự chuyển động nội tâm của thành phố.
Buổi sáng thường bắt đầu bằng sương mỏng. Không dày đặc như những ngày mưa cuối năm, chỉ là một lớp sương nhẹ phủ lên rừng thông, mái nhà, thung lũng. Ánh nắng lên chậm, đủ để làm mọi thứ dịu lại, như thể Đà Lạt đang tự cho mình thêm vài phút trước khi bước sang một nhịp mới.
Hoa bắt đầu xuất hiện, nhưng không vội. Mai anh đào nở rải rác trên vài con đường quen, có khi chỉ một cây, có khi chỉ một nhánh. Không đồng loạt, không khoe sắc. Màu hồng ấy đến vừa đủ để người ta chợt nhận ra: năm đã đổi, mùa cũng đang đổi theo.
Đây là khoảng lặng rất đặc trưng của Đà Lạt. Du khách đã thưa hơn so với cuối năm, còn Tết thì vẫn ở phía trước. Thành phố ở vào một trạng thái lưng chừng – không hẳn nghỉ ngơi, cũng chưa thật sự bận rộn. Quán cà phê yên hơn, đường phố nhẹ hơn, người ta có xu hướng ngồi lâu hơn một chút, nói chuyện nhỏ hơn một chút.
Có những buổi chiều, mây trôi rất thấp. Nhìn từ trên cao, thung lũng như đang được che lại bằng một lớp mềm. Cảm giác ấy khiến thời gian chậm đi, không phải vì không có việc để làm, mà vì không ai thúc giục phải nhanh. Đà Lạt lúc này giống như một thành phố đang hít vào thật sâu trước khi bước sang năm mới.
Tháng khởi đầu không phải là tháng để đi thật nhiều, chụp thật nhiều, hay cố gắng “trải nghiệm cho đủ”. Nó là tháng của việc ở lại. Ở lại với khí lạnh vừa phải, với sương buổi sáng, với những dấu hiệu rất nhỏ của mùa xuân đang đến. Một mùa xuân không ồn ào, nhưng đủ sâu để khi rời đi, người ta vẫn mang theo cảm giác nhẹ nhõm rất lâu.
Có lẽ vì vậy, Đà Lạt vào khoảng thời gian này luôn khiến người ta muốn quay lại. Không phải để tìm điều gì mới mẻ, mà để nhắc mình rằng: mọi khởi đầu đều có thể diễn ra chậm rãi, và vẫn đẹp theo cách riêng của nó.
#Dalat #trainghiemDL #theloopDL